Dù đã có quan hệ xác thịt với mợ Hoàng Lan, cũng từng tiếp xúc thân mật với cô út, nhưng bất kể là mợ hay cô út, đều không ai có thể cho tôi rung cảm mạnh mẽ giống như khi đối mặt với mẹ.
– Mẹ…
Giọng tôi hơi khàn khàn gọi.
Mẹ quay đầu nhìn tôi, nhưng lúc này đến lượt tôi đỏ mặt cúi đầu, không dám nhìn vào khuôn mặt diễm lệ kia.
Thấy vậy, khóe miệng mẹ hơi nhếch lên nụ cười như băng tuyết tan rã, nhưng đáng tiếc tôi không thấy được.
– Có chuyện gì, sao lại không nói.
Mẹ giống như con phượng hoàng kiêu ngạo vừa mới chiến thắng “đối thủ sinh tử”, có chút đắc ý pha lẫn trêu chọc nhìn tôi.
– Con… con…
Tôi lắp bắp vì ngượng ngùng.
– Con làm sao?
– Không… có… chỉ là… chỉ là hôm nay thấy mẹ thật đẹp…
– Vậy bình thường không đẹp sao?
Mẹ lại càng trêu chọc hăng hơn.
Hừ, để cho thằng nhóc con ngày ngày nghĩ tới chuyện bậy bạ.
– Không, ngày nào cũng đẹp…
Dù những lời này mẹ đã nghe tôi nói rất nhiều lần, nhưng mỗi lần nghe lại, lòng mẹ vẫn có chút xao động.
– Hừ, chỉ giỏi dẻo miệng, lo mà học cho tốt đi, không thì giao ước sẽ mất hiệu lực…
Bởi vì tâm tình xao động, mẹ lại lỡ lời nói ra chuyện khiến bản thân mình xấu hổ, khuôn mặt không khỏi đỏ bừng, chỉ muốn tát cho mình một cái.
Đang yên đang lành sao lại nhắc tới chuyện kia, chẳng lẽ mình thật muốn nó thành công sao?
Như Tuyết lắc đầu, cảm thấy mông như bị lửa đốt, đứng dậy đi nhanh về phòng.
Nhìn mẹ bước nhanh vào nhà, tôi lấy hết can đảm nói.
– Mẹ, con thích mẹ, con nhất định sẽ làm được…
Thân thể Như Tuyết hơi run lên, sau đó bước chân càng nhanh hơn.
Vào phòng, Như Tuyết xoa xoa khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ của mình, qua rất lâu lại thở dài, lẩm bẩm.
– Lỡ… lỡ nó thành công, mình phải làm sao đây…
Lúc trước nàng chưa từng nghĩ tới tình huống này, bởi vì theo lời tư vấn, thì theo thời gian trôi qua, tâm sinh lý của con trai sẽ ổn định, dần dần không còn thích mẹ nữa.
Nhưng linh cảm phụ nữ nói cho nàng biết, tình cảm dị dạng của con trai không những không phai nhạt, mà ngược lại càng lúc càng quyết tâm hơn.
– Hay là…
Như Tuyết nghĩ tới một phương án, nhưng lấy tính cách của nàng lại chần chừ không cách nào quyết định được.
Tôi làm sao biết trong đầu mẹ đã xuất hiện một phương án mà nó khiến kế hoạch của tôi hoàn toàn đảo lộn, đồng thời còn làm mẹ con hiểu lầm, suýt chút nữa âm dương xa cách.
… Bạn đang đọc truyện Hành trình khó khăn tại nguồn: /hanh-trinh-kho-khan-update-phan-25/
Cuối tháng 11 dương, thủ đô đã bắt đầu có những cơn gió lạnh đầu mùa, mưa phùn lất phất, đối với người luôn sinh sống ở miền nam mà nói, thì thời tiết này khá là khó chịu.
Sau khi xuống sân bay tôi liền gọi cho mẹ.
– Con xuống máy bay rồi hả? Dì Ngọc tới đón chưa? Có mệt không con…
Mẹ vừa bắt máy là một loạt câu hỏi dồn dập, dù sao đây cũng là lần đầu tiên tôi xa nhà, nếu không phải ở thủ đô có dì Ngọc, thì chỉ sợ mẹ đã xin nghỉ phép để đưa tôi đi.
– Dạ, con vừa xuống thôi, liền gọi cho mẹ nè, thấy con trai thương mẹ không?
– Thôi bớt ba hoa đi, có mặc áo ấm mẹ mua cho con không, quay xa ra cho mẹ xem!
– Đây, đây, mặc rồi, mẹ làm như con còn nhỏ lắm vậy.
– Hừ, anh chỉ được cái to xác thôi…
– Ngày mai 9h sáng, mẹ nhớ xem để cổ vũ con đấy…
– Ai rảnh đâu, mẹ còn mong con thua để sớm về nhà đây…
– Vậy con chỉ có thể làm mẹ thất vọng thôi…
– Hừ, mặc xác anh, tôi còn phải đi dạy đây, tối về mẹ lại gọi…
– Dạ!
Gọi cho mẹ xong, tôi lại nhấn máy gọi cho mợ Hoàng Lan.
– Mợ, con xuống máy bay rồi nhen.
– Uh, có mệt không con, trời lạnh không…
Haii, phụ nữ đều giống nhau nhỉ, hỏi thăm là nói một tràng, tôi trả lời từng câu một, sau đó hỏi.
– Mợ đang ở văn phòng hả?
Hôm nay là sáng thứ bảy, mợ vẫn phải lên ngân hàng xử lý thủ tục cho các khách hàng doanh nghiệp.
– Uhm, mợ đang trong văn phòng…
Bên kia giọng mợ hơi ngượng, sau đó nói thêm.
– … Không có ai…
Thấy mợ hiểu ý mình như thế, tôi mới hỏi nhỏ.
– Mợ, có nhớ con không?
– Không nhớ…
– Thật không?
– Chứ ai đùa làm gì?
– Không nhớ mà bảo trong văn phòng không có ai?
– Con… con muốn ăn đòn phải không?
– Mợ, con nhớ mợ nhiều lắm, đêm nào cũng nhớ…
Bên kia không có thanh âm trả lời, qua một lúc, giọng mợ mới ngượng ngùng vang lên.
– Ai mà thèm nhớ tới thằng nhóc đáng ghét như con…
Nói xong mợ tắt máy, nhưng điệu bộ ngượng ngùng này làm tôi cười hớn hở.
Sau khi lấy hành lý, tôi chậm rãi đi tới sảnh A1, tầng 1 cổng số 4. Đây là nơi dì Ngọc nhắn tin zalo báo cho tôi.
– Alo, Vũ hả con, mới xuống đúng không, mẹ con vừa gọi cho dì đây.
– Dạ, con đang tới vị trí dì gửi á, đây rồi, con thấy dì rồi…
Vừa nói tôi vừa giơ tay lên vẫy với một người phụ nữ chiều cao tương đương mẹ, ăn mặc khá kín đáo, áo sơ mi đỏ, quần dài đen, mắt đeo kính râm thời thượng, tóc dài đen mượt búi cao, lộ ra cái cổ trắng hồng rạng rỡ.
Nhìn dáng người, nước da, còn có dung mạo kia, người không biết sẽ nghĩ dì chỉ tầm 26 27 tuổi mà thôi.
Đây chính là dì ruột tôi, tên Lê Vân Như Ngọc, năm nay 38 tuổi, đã lên chức trưởng phòng của Cục cảnh sát.
Khác với mẹ, dù dì cũng cưới chồng năm 20 tuổi, nhưng là hôn nhân chính trị, môn đăng hộ đối đàng hoàng.
– Vũ, dì đây nè…
Ở thủ đô lâu năm, giọng dì đã có chút âm điệu của xứ kinh kỳ, nhưng vẫn còn ngọt ngào tươi mát của người con gái miền nam không lẫn vào đâu được.
Nghe được giọng nói ngọt ngào kia, xung quanh không biết bao nhiêu hành khách, tài xế ghé mắt nhìn qua, nhưng khi thấy tư thái và khí chất của dì, bọn họ đều chỉ dám liếc nhìn.
Bởi vì là cảnh sát, cả người dì toát ra khí chất quân nhân đặc hữu, vừa mạnh mẽ vừa nghiêm túc, khiến ai nhìn vào cũng thấy dè chừng.
Ngay cả tôi cũng hơi rén khi gặp dì Ngọc, dù nhan sắc của dì so với mẹ thì không kém chút nào, chỉ khác biệt ở khí chất mà thôi.
Cho nên sau khi liếc qua dung nhan kiều diễm, cùng với thân hình cân xứng hoàn mỹ kia, tôi liền thu ánh mắt lại, không dám làm càn như khi nhìn mẹ, cô út hay mợ.
Nhưng đôi khi tình huống rất khác với tưởng tượng, lúc trước tôi luôn muốn chiếm tiện nghi của mẹ, mợ và cô út, còn dì Ngọc thì không dám.
Chỉ là tôi không dám, nhưng dì Ngọc lại rất tự nhiên ôm tôi một cái, xoa xoa đầu tôi cười nói.
– Ui, mới hơn nửa năm không thấy, con lại cao lên nhiều như vậy, đã cao hơn dì rồi nè.
– Gì mà hơn nửa năm, đã gần 1 năm rồi.
Cảm nhận được trước ngực có hai luồng mềm mại đè nặng, còn có hương thơm thoang thoảng từ người dì Ngọc tỏa ra, tôi vội vàng đẩy dì ra, sợ thằng nhỏ sinh ra phản ứng, vậy thì nói không chừng tôi sẽ giống như cậu mất.
Thân là cảnh sát, dì lập tức nhìn ra được biểu cảm của tôi khác thường, đầu tiên là ngẩn người, sau đó liền hiểu ra, không khỏi bật cười trêu ghẹo.
– Ui, nay cháu tui còn ngại ngùng nữa chứ, thế nào, có bạn gái chưa?
Tính dì Ngọc có thể nói hoàn toàn trái ngược với mẹ, mẹ lạnh lùng, nghiêm khắc, kiệm lời bao nhiêu, thì dì Ngọc lại thoải mái, phóng khoáng, hoạt ngôn bấy nhiêu, còn hơn cả mợ Hoàng Lan nữa.
Rất khó tin một nữ trưởng phòng cảnh sát như dì Ngọc, tính tình lại sẽ vui tươi như vậy. Khí chất với tính cách quả thật là hai thái cực, cũng không hiểu vì sao nó lại hoàn mỹ dung hòa làm một.
Tôi lại không biết, dì Ngọc chỉ vui vẻ phóng khoáng khi đối mặt với người thân mà thôi, còn đối với người ngoài, dì vẫn luôn sắc sảo nghiêm túc, thái độ trầm ổn, nếu không biệt hiệu Nữ Phán Quan trong ngành cũng không phải tự nhiên mà có.
– Dì cứ xúi dại không, con là trẻ vị thành niên đấy.
Dì Ngọc nhìn tôi từ trên xuống dưới, miệng chậc chậc, vẻ mặt không tin.
– Bộ dạng này, vẻ tự tin này, cộng thêm cách ăn nói này, không biết đã lừa bao nhiêu cô gái rồi, này, con làm sao thì làm, đừng có mà gây ra hậu quả gì, nếu không dì sẽ tự tay ném con vào tù đấy.
Tôi trợn tròn mắt, lời này từ đâu mà có vậy?
– Dì, con lớn rồi, dì đừng có mang con ra trêu chọc để tìm niềm vui được không?
– Ủa, vậy đứa nào mới vừa nói mình còn là trẻ vị thành niên?
– …
Từ nhỏ dì đã thích trêu chọc tôi, nhiều khi chọc đến tôi bật khóc mới chịu tha, mỗi lần như vậy ông bà ngoại đều cho dì mấy chổi, còn mẹ có lúc xót con đến hờn dì luôn, nhưng dì vẫn trơ trơ, ngày hôm sau lại tiếp tục.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |