Chị Hương rất vui mừng, sau khi nhận giải xong liền bắt tôi khao chị một chầu ra trò.
– Hì hì, 15 triệu, khao đi khao đi…
– Được được, chị muốn ăn gì, em bao tất.
– Ok, mình ăn món Nhật đi, quán Kiseki – ro nhé?
– Duyệt, nhưng gọi thử dì và dượng có đi không?
– Để chị gọi…
Chị Hương đi gọi điện thoại cho dì và dượng, tôi cũng lấy điện thoại gọi cho mẹ đầu tiên.
Mẹ bắt máy, giọng hơi run run.
– Mẹ nghe nè!
Giọng tôi đầy kiên định pha lẫn vui mừng.
– Mẹ, con sẽ nhanh chóng kiếm được 100 tỷ bằng thực lực của mình, con nhất định sẽ làm được.
Mẹ im lặng rất lâu, cuối cùng tắt máy trong tiếng thở dài.
– Chỉ có chị em mình đi thôi, ba mẹ chị đều bận chuyện ở cơ quan rồi.
Chị Hương đi tới nói.
Tôi cười gật đầu.
– Vậy được, chị em mình đi thôi.
Từ khi vào đại học, chị Hương đã được dì dượng mua cho một chiếc Audi đời mới nhất, kiểu sáng sang trọng, thể hiện rõ phong cách của tiểu thư con nhà quyền quý.
– Xe chị đẹp ghê nha, chiếc này cấu hình khá giống chiếc của mẹ em.
Lúc sáng đã đi rồi, nhưng giờ mới có tâm trạng quan sát xe của chị.
Chị Hương cười nói.
– Xe này chỉ tầm trung thôi, sau này em tốt nghiệp, muốn xe gì mà dượng chẳng mua được.
Tôi chỉ cười nói sang chuyện khác.
Không biết từ lúc nào, tôi đã không muốn nói chuyện có liên quan đến ba.
Từ sau khi ba mẹ ly hôn, hai cha con cũng ít khi gặp nhau, thỉnh thoảng có gọi điện, nhưng chỉ là vài lời hỏi thăm sáo rỗng.
Có lẽ do ba chính là người làm cho gia đình này tan vỡ, làm mẹ khổ, còn đánh mẹ, nên sâu trong thâm tâm tôi hận ông ấy.
Cũng có thể là do tôi coi ba là “tình địch”, vì vậy không muốn dính dáng tới nhiều.
Xe tới nhà hàng Kiseki – ro, hai chị em vừa mới vào sảnh chính, rẽ qua khúc cua, định tiến vào phòng riêng, đột nhiên mày của chị Hương nhíu lại, sắc mặt hơi tức giận.
Chỉ thấy phía trước có một thanh niên tầm hơn 20, ăn mặc thời thượng, bất quá dáng vẻ khá hách dịch kiêu ngạo, ánh mắt láo liêng, vừa nhìn đã biết không phải loại tốt lành gì.
Sau lưng thanh niên kia còn đi theo một vệ sĩ dáng người cao to, khí thế rất đủ, loại lưu manh, du con bình thường nhìn thấy, chỉ sợ sẽ đái trong quần.
Lúc này thanh niên ăn mặc thời thượng đang hùng hổ mắng chửi một nhân viên nam, người kia cũng trạc tuổi hắn, khuôn mặt khá hiền lành, chỉ biết cúi đầu không dám nói lại câu nào.
Tôi loáng thoáng nghe câu được câu không, đại loại như “mày cũng xứng”, “khôn hồn thì tránh xa”…
Chị Hương kéo tôi nép sang một bên, lắng nghe hai bên đối thoại.
– Dương, bố nói cho mày biết, đây là lần cuối cùng bố cảnh cáo mày, nếu còn dám tiếp cận bạn gái của tao, cẩn thận tao phế đôi tay của mày, chậc chậc, không biết một giáo viên hai tay tàn phế, sẽ có trường nào chịu nhận mày không, ha ha ha…
Người tên Dương cúi gằm mặt, thân thể run rẩy, hai tay siết chặt, nhưng cuối cùng không nói một câu.
Bên này, tôi để ý thấy trong mắt chị Hương lóe lên vẻ đau lòng, đồng thời còn có chút thất vọng.
Nhìn thấy chị như vậy, tôi đại khái đã hiểu chuyện gì xảy ra.
Khó trách chị lại muốn tới nhà hàng Kiseki – ro này để ăn, thì ra là muốn gặp người yêu.
Còn thanh niên ăn mặc thời thượng kia, vừa nhìn đã biết là con nhà quyền quý, hẳn là đối tượng đang theo đuổi chị.
Chị đau lòng tự nhiên là vì thấy người mình yêu bị ức hiếp, sỉ nhục, còn thất vọng… này rất dễ hiểu.
Gió tầng nào mây tầng đó, người như tôi và chị Hương, tuyệt đối không có chuyện yêu đương tự do gì đó, giống như mẹ năm xưa, nếu không phải mẹ quỳ xuống cầu xin ông ngoại, hơn nữa còn mang thai tôi, lấy cái chết bức bách, thì ba có thể sống yên ổn cũng khó, nói gì tới chuyện sự nghiệp phát triển, còn tiến vào giới hào môn.
Mà năm xưa, nghe bà ngoại kể thì ba tôi là người có chí, hơn nữa rất gan dạ, dù đối mặt với ông ngoại chĩa súng vào đầu, ba vẫn không từ bỏ mẹ, nói trừ khi ba chết, nếu không ba nhất định sẽ cưới mẹ làm vợ.
Có lẽ đây cũng là nguyên nhân mà dù sau đó ba phản bội, có con riêng với người phụ nữ khác, mẹ cũng cho ba cơ hội quay đầu, chỉ tiếc, ba không biết nắm bắt.
Mà thanh niên tên Dương kia, đối mặt với tình địch uy hiếp, không những không phản kháng, ngược lại còn bộc lộ ra vẻ nhu nhược, tự ti… người như vậy làm sao có thể gánh được áp lực của gia đình và ba mẹ chị?
Tương lai làm sao có thể có thành tựu gì?
Bốp!
– Tao nói mày không nghe thấy sao? Bị câm à?
Thanh niên ăn mặc thời thượng tát vào mặt người yêu của chị Hương một cái, dù người yêu của chị dáng người xem như cao lớn, nhưng cũng bị tát cho choáng váng.
Tôi thấy vậy định bước ra, nhưng lại bị chị kéo về, ra hiệu tôi cứ ở yên đây.
Sau đó chị nhìn về phía người tên Dương, ánh mắt đầy vẻ chờ mong.
Tôi cũng nhìn qua, biết chỉ cần người yêu của chị dám phản kháng lại, như vậy chị nhất định sẽ lập tức đứng ra che chở, dạy dỗ thanh niên ăn mặc thời thượng kia một trận.
Đáng tiếc…
Chỉ thấy Dương xiết hai nắm đấm đến trắng bệch, nhưng cuối cùng lại buông ra, thanh âm như nghẹn lại.
– Tôi đã biết!
Nghe vậy, thanh niên ăn mặc thời thượng cười khoái trá, vỗ vỗ khuôn mặt sưng phù của Dương, nói.
– Biết điều như vậy là tốt, nhớ lời mày nói hôm nay, nếu không…
Thanh niên ăn mặc thời thượng không nói hết, nhưng ý uy hiếp thì ai nghe cũng hiểu.
Dương không nói gì, chỉ cúi gằm mặt rời đi.
Thanh niên ăn mặc thời thượng nhìn theo, ánh mắt đầy vẻ khinh thường, sau đó cũng quay người rời đi.
Tôi đang thở dài lắc đầu, đột nhiên cảm giác tay bị chị Hương ôm lấy, động tác rất thân mật, khuỷu tay có thể rõ ràng cảm nhận được sự mềm mại cùng co giãn từ ngực chị truyền đến.
– …
Tôi còn ngơ ngác không hiểu chuyện gì, chị lại vừa kéo tôi đi, vừa cười duyên nói.
– Anh yêu, trưa nay ăn xong, tụi mình đi Hồ Tây chơi nhen?
Hôm nay chị Hương mặc váy công chúa màu hồng ngọc, tóc đen bóng mượt dài tới giữa lưng, không hề dùng kẹp hay buộc tóc mà để kiểu buông xõa, chỉ có phía bên trái dùng cài hình hoa lài làm điểm nhấn, trong vừa đáng yêu lại đài các kiêu sa.
Nói thật, ở phong cách và khí chất, thì chị Hương là đúng chuẩn tiểu thư quyền quý nhất, điểm này ngay cả mẹ và dì cũng không sánh bằng.
Mẹ hơi lạnh lùng và ít nói, còn dì Ngọc thì thoải mái phóng khoáng kiểu con gái miền nam, đến khi ra bắc thì khép mình, thể hiện sự nghiêm túc cùng sắc bén.
Nhìn bộ dáng làm nũng của chị Hương, tôi thật không tin nổi đây là bà chị họ thường ngày nghiêm túc, dáng vẻ đài các kiêu sa, ăn nói cẩn trọng mang đậm khí chất của tiểu thư xứ kinh kỳ.
Thanh niên ăn mặc thời thượng vừa mới xử lý xong tình địch, vẻ hớn hở trên mặt còn chưa tan, lại nhìn thấy cảnh chị Hương thân mật ôm tay tôi đi về phía hắn, sắc mặt lập tức xanh lè.
– Hương, thằng này là ai, có quan hệ gì với em, sao em lại thân mật với nó như vậy?
Chị Hương liếc mắt nhìn thanh niên ăn mặc thời thượng, giọng lạnh lùng nói.
– Anh Tùng, có phải ảnh quản quá rộng rồi không, anh là ba tôi hay chồng tôi? Tôi quen ai, đi với ai, thân mật với ai, còn phải xin phép qua anh mới được sao?
Thanh niên ăn mặc thời thượng tên Tùng vẫn còn chưa hiểu chuyện gì, rõ ràng trong điều tra và tìm hiểu của hắn, Mai Hương có tình cảm với Võ Thành Dương, sinh viên năm cuối trường đại học sư phạm, nhưng sao bây giờ lại thân mật với một người khác?
– Anh… anh… em biết anh không có ý đó mà, chuyện của chúng ta, ba em cũng ủng hộ hai đứa tìm hiểu mà, cho nên…
– Cho nên cái tìm hiểu của anh, là điều tra các mối quan hệ của tôi, sau đó tới tận chỗ làm uy hiếp?
Tùng nghe vậy thì tái mặt, biết được hành vi và lời nói vừa rồi của mình đã bị chị Hương nhìn thấy hết.
– Thôi em, em tức giận với loại người này làm gì, tụi mình vào ăn thôi, ăn xong anh dẫn em đi Hồ Tây chơi, chịu không?
Tôi nhìn chị Hương cười nói, còn thân mật nhéo mũi của chị một cái.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |