– Mẹ, con làm được rồi.
Đầu dây bên kia yên lặng một lúc, sau đó giọng mẹ có chút ngượng ngùng vang lên.
– Mẹ… mẹ biết rồi, chúc… chúc mừng con.
– Mẹ, mẹ còn nhớ…
Bởi vì quá vui sướng, tôi định nói ra giao ước với mẹ, nhưng đã bị mẹ ngắt lời.
– Về… con về nhà rồi nói…
Sau khi nói xong mẹ liền tắt máy.
Tôi biết mẹ đang rất xấu hổ, lòng tôi cũng rạo rực, chỉ muốn lập tức xuất hiện ở bên mẹ, cùng mẹ thực hiện giao ước kia.
Nhưng trước đó đã hứa với chị Hương, là mai sẽ cùng chị đi dạo thủ đô, dù sao mấy lần trước thời gian đều gấp gáp, hiếm khi được nghỉ thứ 7 và chủ nhật, chị lại nhiệt tình như thế, tôi thật không nở từ chối.
Dù sao mẹ vẫn ở đó, cũng không chạy mất được, chờ chủ nhật về, vừa hay hôn một cái, sau đó lại mượn quần lót của mẹ…
– Vũ, chiều nay chị có tiết chuyên ngành, em ở nhà buồn thì cứ đi dạo loanh quanh gần nhà nhen, ngày mai chị sẽ dẫn em dạo khắp 36 phố phường, hì hì…
Chị Hương mặc đồng phục trường y, lưng đeo ba lô sách vở thời trang, tóc cột kiểu đuôi gà thanh lịch trẻ trung, sau khi vẫy tay chào tôi liền lái xe đến trường.
Cả buổi chiều rất nhàm chán, vốn chờ dì Ngọc về có người nói chuyện cho đỡ buồn, nhưng dì lại nhắn tin, bảo hôm nay có tiệc cưới của đồng nghiệp, nên dì tan ca sẽ tới nhà hàng luôn.
Lúc này tôi mới nhớ, dù buổi sáng dì Ngọc đi vội vàng, nhưng còn mang theo một túi đồ, có lẽ là quần áo giày dép để đi dự đám cưới.
Càng khiến tôi buồn bực hơn nữa là, không bao lâu chị Hương cũng gọi điện, nói bà nội chị bị cảm, mà vợ chồng chú thím lại về quê có công chuyện đột xuất, nên nhờ chị qua ở với bà nội, cùng với chăm giúp đứa con gái mới lớp 5.
Haii, biết vậy lúc chiều đã mua vé về nhà luôn cho rồi.
Tầm 9h, tôi đang nhắn tin với trêu đùa mợ Hoàng Lan, đồng thời còn trò chuyện với mẹ và chị Hương, đột nhiên dưới nhà có tiếng chuông cửa.
Tôi ngạc nhiên, giờ này ai lại bấm chuông cửa?
Vội vàng chạy ra cổng, lại thấy hai cô tầm tuổi của dì Ngọc, một người thì tỉnh táo, một người hơi ngà ngà say, đang dìu dì Ngọc đã say lờ đờ đứng trước cổng.
– Cháu là Vũ, cháu chị Ngọc đúng không?
Cô mặc váy xanh không có mùi rượu vừa đỡ dì Ngọc đang ngả nghiêng, vừa nhìn tôi cười hỏi.
– Dạ!
Tôi lễ phép chào hỏi, sau đó thay thế cô váy ngắn màu đen đã say ngà ngà, vịn lấy thân thể mềm mại của dì Ngọc.
– Dì, sao dì uống nhiều vậy?
Dì Ngọc biết uống, nhưng xưa nay hiếm khi uống say, nhất là khi ở ngoài, dì càng không bao giờ uống nhiều, dù cho có thân thiết đến mấy cũng vậy.
– Hừ, dì chưa có say đâu, đừng có mà…
Ánh mắt dì Ngọc có chút lờ đờ, nhìn tôi đầy hăm dọa nói.
Tôi có chút chột dạ liếc qua hai cô bên cạnh, nhưng hai cô kia lại không có gì khác thường, chỉ nghĩ dì Ngọc không chịu nhận mình say mà thôi.
– Cô cũng không biết sao nữa, hôm nay dì con lại uống nhiều như thế, bình thường bảo chỉ uống một hai ly cũng khó.
– Dạ con cảm ơn hai cô đưa dì con về, đêm khuya rồi, hai cô cứ về trước đi, để con đưa dì vào nhà.
– Uhm, làm phiền cháu nhen, cô còn phải đưa cô Nhi về nhà nữa.
– Dạ, cô đi cẩn thận!
Sau khi kéo cổng lại cho nó tự khóa, tôi mới dìu dì Ngọc vào nhà.
– Nhóc con, dì còn chưa say đâu… con mà dám lợi dụng… dì cắt của con luôn…
Dì Ngọc bước đi lảo đảo, may là tôi khỏe, dáng người lại cao lớn, nếu là thanh niên bình thường, chỉ sợ đã ngã nhào rồi.
– Dì… dì say rồi, sao lại uống nhiều như vậy?
– Đã bảo dì không có say mà… say để thằng nhóc dê xồm như con lợi dụng sao… hức… mơ đi…
– Được được, dì chưa say, đi chậm thôi, tới giường rồi…
Dì Ngọc vừa ngồi xuống giường liền nằm xuống, chân tay rủ rợi, khuôn mặt ửng đỏ vì rượu.
Lúc này tôi mới có cơ hội ngắm nhìn dì Ngọc rõ ràng.
Bởi vì là dự tiệc cưới, nên dì Ngọc không có ăn mặc kiểu kín đáo như lúc đón tôi ở sân bay, mà mặc váy xếp chữ A màu tím, áo sơ mi trắng ôm sát thân thể hoàn mỹ đầy nữ tính.
Bởi vì da trắng, nên bất kể là mẹ hay dì Ngọc đều thích trang điểm nhẹ, môi son màu hồng nhạt, bởi vì tư thế nằm, mái tóc dài óng mượt tán lạc ở trên nệm, nhìn cực kỳ bắt mắt.
Bộ ngực to tròn vun cao, giống như muốn phá tan cúc áo, lấp ló qua khe hở, có thể nhìn thấy áo lót màu trắng hồng che lấy đôi gò bồng đảo mê hồn kia.
Nhìn xuống dưới chút nữa, bởi vì váy bị vén cao, lộ ra hai bắp đùi thon dài thẳng tắp, làn da trắng hồng như muốn bóp ra nước, làm tôi nhìn mà nuốt nước miếng ừng ực.
Dì Ngọc giống như nhìn thấy bộ dáng si mê của tôi, khuôn mặt ửng hồng, chút lý trí còn sót lại làm dì xua tay.
– Được rồi được rồi, về phòng đi, dì muốn ngủ.
Thấy ánh mắt dì Ngọc nghiêm khắc, tôi không dám nghĩ nhiều nữa, hơi tiếc nuối liếc qua ngực và vùng tam giác huyền bí mà tôi từng vinh hạnh sờ qua một lần, sau đó đi ra khỏi phòng, khẽ khép cửa lại.
Về đến phòng, nhìn tin nhắn mợ Hoàng Lan gửi đến, tôi mở ra xem thì cả người giống như lửa đốt.
Mợ lại gửi cho tôi mấy bức ảnh chụp thân dưới chỉ bận đồ lót, không thấy mặt, nhưng thân thể quen thuộc này tôi vừa nhìn là biết của ai.
Tôi vừa mới xem xong, bức ảnh đã bị thu hồi, làm tôi vội nhắn tin.
– Sao mợ lại thu hồi?
– Hừ, ngại chết đi được, với lỡ ai thấy thì sao, mà con có cài thời gian tự động xóa không đó?
– Có, mợ yên tâm, con còn khóa bảo mật…
– Uhm, nay hacker nhiều lắm, nhớ cẩn thận, lỡ ai mà biết là xong đời.
– Con nhớ mà, nhưng mợ gửi lại một tấm khác đi, tấm này cởi đồ lót nhen.
– Không… (icon cốc đầu)
Tôi năn nỉ một hồi, nhưng mợ vẫn không gửi, cho đến gần 10h, mợ bảo đi ngủ, sau đó đột nhiên lại gửi một bức ảnh chụp ngực trần, nhưng chỉ 1s liền thu hồi, đồng thời gửi qua một icon cười đắc ý.
– Mợ thật độc ác!
– Đáng đời, ai bảo lơ người ta cả tháng nay, cho con thèm chết. Thôi ngủ đi. (Icon chúc ngủ ngon)
Mợ thì ngủ ngon, nhưng tôi làm sao ngủ được.
Cái của nợ kia nó cứ chào cờ mãi, làm cách nào cũng không chịu xuống.
Đột nhiên tôi lại nghĩ tới dì Ngọc… giờ này chắc dì ngủ rồi?
Ân… tôi chỉ là xuống xem gì có làm sao không… dù sao dì cũng đang say rượu.
Đúng… chỉ là quan tâm dì thôi.
Cửa phòng không có khóa trong, chứng tỏ sau khi tôi đi, dì Ngọc không có dậy khóa cửa.
Nhẹ nhàng đẩy cửa, trong lòng tôi có chút hồi hộp.
Hôm qua dì Ngọc “hăm dọa”, lúc đó tôi đúng là hơi sợ, đã thầm nhắc nhở mình, về sau không được nghĩ bậy nữa, nhưng loại chuyện này, quả thực không cách nào quyết tâm được.
Nhất là khi đã từng xảy ra chuyện “thân mật quá đà”, tôi, thậm chí là dì Ngọc, thật có thể làm như chưa xảy ra sao?
Hiển nhiên là không thể, bằng không lúc nãy dì Ngọc đã không trong cơn say, bảo tôi không được lợi dụng dì.
Trong phòng chỉ có chiếc đèn ngủ với ánh sáng mờ nhạt, tôi phải dừng một chút để làm quen với hoàn cảnh.
Mùi rượu nồng nặc xộc vào mũi, trên giường có tiếng hít thở khe khẽ.
Vì dục vọng dâng trào, dương vật đã sớm cương cứng không ra hình thù gì nữa rồi.
Khi đến bên giường, mắt cũng quen dần bóng tối, tôi mới nhìn thấy rõ bóng người đang ngủ say kia.
Bởi vì uống rượu, làm cho thân nhiệt nóng lên, nên dì Ngọc không đắp chăn, váy dài màu tím bị đẩy lên cao, lộ ra quần lót cũng màu tím ở bên trong.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Hành trình khó khăn |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Đụ máy bay, Đụ mẹ ruột, Truyện loạn luân, Truyện sex cô giáo, Truyện sex ngoại tình |
| Tình trạng | Update Phần 56 |
| Ngày cập nhật | 11/01/2026 12:01 (GMT+7) |