Thứ kia thô to như cổ tay, dài hơn hai mươi phân gân guốc đồ sộ thậm chí còn lớn hơn thằng em trong quần của hắn. Bạt Vô Nhai trực tiếp ngã nhào ra đất trợn trắng cả mắt suýt thì sốc đến ngất đi.
Nhạc Ngọc vội vàng đỡ hắn dậy, cũng nhanh chóng giải thích mọi chuyện. Hóa ra nàng kỳ thực là một yêu nhân (người chuyển giới), sinh ra vốn mang thân nam tử nhưng vì tu luyện một môn tiên giai công pháp tên là Âm Dương Đảo Cực Chi Pháp nên cả cơ thể, giọng nói và tính cách đều dần trở nên nữ tính hóa.
Thân thể dần mảnh mai hơn, vòng eo nhỏ lại, bộ ngực cùng mông phát triển đồ sộ, cử chỉ cũng hoàn toàn không còn chút cứng rắn oai phong của nam nhân nữa. Ngoại trừ một bộ vị quan trọng nhất của đàn ông ở giữa háng thì không thể biến đổi được vẫn giữ nguyên như cũ.
Nàng cũng vì thế từ thánh tử trở thành thánh nữ đại giáo, vì công pháp cấp tiên trân quý vô cùng nên cả giáo trên dưới đều che giấu chuyện này không có ngoại nhân nào hay biết, thế nên mới có tình huống dở khóc dở cười như hôm nay.
Nhạc Ngọc kể hết cho Bạt Vô Nhai nghe nỗi khổ tâm của mình, nàng vốn biết cơ thể bản thân không trọn vẹn khó mà được ai chấp nhận nên quyết chỉ chú tâm vào tu hành sớm ngày phi thăng thành tiên không màng đến tình cảm trần tục.
Nhưng một lần lịch luyện ấy gặp gỡ hắn, lại trải qua khoảng thời gian bên nhau sinh tử tương giao dần khiến hình bóng của chàng trai tuấn tú vĩ ngạn kia in sâu trong lòng nàng. Nhạc Ngọc đã nhiều phen lắc đầu cố xóa đi ý nghĩ không thiết thực đó nhưng đều vô ích, Bạt Vô Nhai đã trở thành tâm kiếp của nàng.
Nhạc Ngọc sau đó đã suy nghĩ lại, hắn yêu nàng như vậy, nàng cũng hết lòng hết dạ với hắn, hai người tình đầu ý hợp thì còn quan trọng gì tới chuyện nàng là gái hay trai nữa. Chắc chắn khi biết được hắn sẽ cảm thông cho nàng thôi.
Suy nghĩ của thiếu nữ mới biết yêu vô cùng ngây ngô khờ dại, khi nàng định sẽ nói sự thật cho Bạt Vô Nhai biết thì đúng lúc bị người của đại giáo tìm tới cửa đón trở về.
Năm đó cao tầng đại giáo cố gắng chia cắt ngăn cản đôi nghiệt duyên này cũng một phần là vì lý do đó, suy cho cùng vẫn muốn tốt cho hắn nhưng Bạt Vô Nhai nào hay biết lại ôm mối hận đến hôm nay.
Nhạc Ngọc cũng kìm lòng mình lại, nàng tin tưởng hắn làm được, hắn sẽ trở thành cường giả mạnh nhất, lấy tư thế quân lâm thiên hạ mà đến cửa cưới nàng. Lúc đó nàng sẽ nói cho hắn biết toàn bộ sự thật, hai người trùng phùng tình cảm càng thêm nồng nàn. Biết đâu trong thời gian đó nàng đã tìm được phương pháp ổn thỏa hoàn toàn giải quyết vấn đề trở thành một nữ nhân thực thụ, như thế liền hoàn hảo.
Chính cái suy nghĩ một phía tự cho mình là đúng ấy của vị thánh nữ mới tạo ra cảnh tượng xấu hổ như ngày hôm nay.
Bạt Vô Nhai nhất thời không thể chấp nhận được sự thật Nhạc Ngọc mà mình tâm niệm bao năm tới khi cưới về lại là một gã yêu nhân giả gái, cây hàng bên dưới còn thô bự hơn cả mình.
Hắn gần như phát cuồng không còn nghe thánh nữ nói thêm nữa, khí thế lan tỏa đem hôn phòng đánh gần như tan nát sau đó lao ra khỏi đại giáo biến mất hoàn toàn trong màn đêm để lại nàng kia khổ sở quỳ khóc trong tuyệt vọng.
Chính biến cố này đã khiến Bạt Vô Nhai hoàn toàn thay đổi không còn là một thiên chi kiêu tử lòng đầy hùng phong chí khí nữa. Hắn gần như biến mất khỏi thế tục, lầm lũi cắm đầu vào ẩn tu không màng tranh đoạt.
Nhưng tư chất tu hành của kẻ này vẫn vô cùng quái thai khó ai sánh kịp, cách một đoạn thời gian dài sau đó hắn đã tấn thăng đến Địa Tiên viên mãn sẵn sàng cho bước cuối độ kiếp phi thăng. Nhưng cũng vì tâm kết vẫn còn vướng mắc, hắn suýt thì táng thân trong lôi kiếp thân tử đạo tiêu.
Phải đến thời khắc cuối cùng khi hình bóng nữ tử uyển chuyển kia hiện về trong não hải Bạt Vô Nhai mới thông suốt. Nàng nói đúng, hai người đã dành trọn tình cảm cho nhau thì sao hắn phải để ý tới việc nàng là nam hay nữ.
Nhạc Ngọc không hề có ý dối gạt hắn, nàng chỉ là quá yêu hắn, quá tin tưởng đinh ninh vào tình cảm của hắn dành cho nàng sẽ vượt qua khoảng cách giới tính. Nhưng rốt cuộc hắn đã làm nàng thất vọng, hèn nhát đào hôn ngay trong ngày động phòng trốn tránh ẩn cư nơi thâm sơn cùng cốc bỏ lại nàng cô độc đón nhận mọi thứ.
Nàng đã không chê hắn khi chỉ là một tán tu yếu đuối không có điểm tựa, chấp nhận trao vật đính ước tin tưởng chờ đợi hắn sáu năm ròng. Một người đã dành trọn trái tim cho hắn như vậy Bạt Vô Nhai hắn sao có thể phụ rẫy chỉ vì nàng không phải nữ nhân.
Giờ khắc này Bạt Vô Nhai đã thông thấu mọi chuyện, tâm kết hóa giải thuận lợi đột phá lên tiên giai siêu việt phàm trần. Điều đầu tiên hắn làm là lập tức quay trở về đại giáo tìm lại người xưa, hắn phải bù đắp lại tất cả những tổn thương mà bản thân đã gây ra cho nàng.
Nhưng một lần nữa hiện thực phũ phàng đã giáng cho vị thiên kiêu này một bạt tai. Bạt Vô Nhai đến muộn, từ khi hắn tức giận rời đi Nhạc Ngọc gần như suy sụp hoàn toàn, trong một đêm tóc đã bạc trắng, nàng cả ngày lấy nước mắt rửa mặt cả giáo ai khuyên cũng không được.
Nàng tự trách mình, giằng vặt không thôi vì đã lừa dối làm tổn thương người nam nhân đó. Chuyện bản thân không phải nữ tử trọn vẹn dần trở thành tâm ma quấn lấy gặm nhấm thể xác và linh hồn nàng, sau mười năm sống trong khổ sở nàng rốt cuộc chống đỡ không nổi, trong một đêm cô tịch nàng đã yên lặng nhắm mắt lìa đời hương tiêu ngọc vẫn.
Bạt Vô Nhai quỳ trước mộ người yêu suốt một tháng trời, nước mắt đã khóc cạn, con ngươi tràn đầy tang thương râu ria mọc xồm xoàm bết bát như một gã thất tình điên loạn. Tính cách của hắn trong thời gian này mới dần trở nên biến chuyển vặn vẹo trở thành một tà tu.
Thời gian sau đó hắn vùi đầu vào tập trung tu hành tiếp tục tiến giai, chỉ tốn vỏn vẹn khoảng năm trăm năm đã đạt tới đỉnh phong Đại La Kim Tiên, trở thành cường giả cự đầu thành danh tại giới đó. Nhưng lòng Bạt Vô Nhai mãi mãi không thể quên được hình bóng nữ tử đã bị mình phụ bạc năm xưa.
Hắn đã nhiều lần tìm kiếm bóng dáng hậu kiếp của nàng ở trong hồng trần nhưng hoàn toàn không có đầu mối. Trên con đường tiên lộ dài đằng đẵng có vô vàn bóng hồng bước ngang qua đời hắn nhưng Bạt Vô Nhai chưa hề động lòng với bất kỳ ai.
Càng tu lên cao tính cách thất thường có phần quái đản của hắn càng bộc lộ. Bạt Vô Nhai trở nên không thích nữ tử hoàn mỹ nữa, hắn đặc biệt tìm tới nhiều yêu nhân chuyển giới giống Nhạc Ngọc thánh nữ năm xưa nhưng những người này không ai đem lại cho hắn cảm giác đặc biệt như nàng cả.
Rốt cuộc chỉ là một đám long dương có xu hướng giới tính khác lạ chứ không phải vì tu luyện công pháp dần nữ tính hóa như Nhạc Ngọc, cơ thể vừa thô vừa cứng hoàn toàn chỉ là giả tạo chẳng thể sánh được sự duyên dáng mềm mại tinh tế cùng nhan sắc yêu kiều tự nhiên của nàng.
Để thỏa mãn sở thích quái đản biến thái đến mức bệnh hoạn của mình, rốt cuộc một ngày này Bạt Vô Nhai đã thành công sáng tạo ra một môn bí pháp có tên là Huyền Cơ Sinh Dẫn Công.
Với bí pháp này hắn đã tìm đến rất nhiều nữ nhân có ngoại hình xinh đẹp tương đối giống với Nhạc Ngọc sau đó thi thuật lên người các nàng, đem căn chủng gieo trồng để những cô gái này mọc ra một cây dương căn dưới háng, từ đó hóa thành nhân yêu lưỡng tính. Cũng bởi vì sở thích kỳ quái không giống ai này nên hắn mới bị xếp vào hàng tà tu người người sợ hãi xa lánh không dám đến gần.
Bạt Vô Nhai hoàn toàn không quan tâm ánh nhìn thế tục đối với mình, hắn là Đại La thần tiên, cấp bậc gần như đứng đầu một giới nếu không làm ra chuyện cùng hung cực ác tạo ra sát nghiệp thao thiên thì cũng không ai rảnh mà đi gây sự với tồn tại bậc này.
Hắn cứ thế cùng đám nhân yêu do mình tạo ra sống một cuộc sống mơ hồ ảo tưởng đến tận bây giờ, bí pháp cũng được hắn từng chút nghiên cứu cải tiến bổ khuyết hoàn mỹ như hiện tại rồi lọt vào tay hệ thống…
Lạc Thủy cùng Đãng Hồng Trần ngồi trên giường nghe từ đầu tới cuối câu chuyện tình oan nghiệt của Bạt Vô Nhai và Nhạc Ngọc, đến khi Chu Cương Liệt kể xong các nàng vẫn chưa thể thoát ra khỏi mớ cảm xúc hỗn loạn, cả hai yên lặng ngây người như phỗng.
Mất thêm vài phút thì nhị nữ mới từ trong suy tư dần trở về hiện thực, hai nàng không ai bảo ai lại đồng thời buông một tiếng thở dài đầy nao lòng.
“Ôi, họ Bạt kia cũng là một người mệnh khổ a, từ một vị thiên chi kiêu tử vì đoạn nghiệt duyên mà cuộc đời rẽ hướng trở nên tồi tệ như vậy… thiếp thấy thật không đáng chút nào.”
Lạc Thủy khẽ lắc đầu bình luận, nàng có suy nghĩ rất chính chắn và thực tế.
“Ưm, muội lại thấy thương cho Nhạc Ngọc kia hơn, hắn từ đầu tới cuối chỉ là mong cầu hạnh phúc cho riêng mình nhưng lại chỉ nhận về chờ đợi và đau khổ đến chết. Họ Bạt đó tỉnh ngộ cũng quá trễ đi, bỏ lỡ một người yêu thương hắn như vậy, thật đáng ghét.”
Đãng Hồng Trần tâm hồn có vẻ thiếu nữ bay bổng hơn, nàng thực sự đã bị câu chuyện tình không trọn vẹn của hai người kia làm cho cảm động sâu sắc, hai mắt còn ngân ngấn lệ vì xúc động. Sau đó nàng như chợt nghĩ tới cái gì liền chuyển sang liếc xéo tên nam nhân bỉ ổi nhà mình, tốc độ thay đổi cảm xúc này cũng thật là nhanh quá thể.
“Hừ, Chu lang đáng ghét, chàng so với gã họ Bạt đó còn xấu xa biến thái hơn, người ta là vì lụy tình nên tâm cảnh mới trở nên vặn vẹo quái gở như thế. Còn chàng một người bình thường tự nhiên lại dùng loại bí pháp lệch lạc đó lên cơ thể người ta. Hức… ô oa… chàng nhìn xem, với cái đồ chơi lúc nào cũng thẳng đứng như vậy làm sao mà thiếp dám ra đường nhìn người nữa chứ… xấu xa, bệnh hoạn… ô ô… mau trả lại hột le như cũ cho thiếp, nếu không thiếp cắn chàng…”
Nói đến đây tiểu nương bì lại trở về cái thói ương ngạnh mè nheo như trước, nàng trực tiếp chồm tới bên cạnh Chu Cương Liệt há miệng liền gặm vào cánh tay lực lưỡng của hắn như cẩu xực xí quách dính mãi không buông.
Lạc Thủy ngồi bên cạnh cũng phì cười vì độ trẻ con của vị muội tử so với mình còn lớn tuổi hơn này. Nhưng ánh mắt nàng khi nhìn Chu Cương Liệt dường như cũng mang theo suy nghĩ tương tự Đãng Hồng Trần.
Nam nhân nhà mình quả là một đại xấu xa suy nghĩ thất thường không giống ai, lại đem dương vật trồng trên người nàng trông thực dị hợm. Nghĩ đến đây nàng cũng liền xáp tới há miệng cắn lên cánh tay còn lại của hắn, tuy không đủ khiến hắn chịu thương tổn gì nhưng vẫn để lại vài dấu răng cùng nước miếng bóng nhẫy.
“Hừ hừ, hai nàng tuổi cẩu hay sao? Lại cắn ta… được rồi, yên tâm đi, thứ kia đồ chơi kia không mọc ở đó vĩnh viễn đâu, đừng lo…”
Chu Cương Liệt nhanh chóng lên tiếng xoa dịu, Bạt Vô Nhai kia dù tính cách kỳ quặc nhưng dẫu sao trước kia hắn cũng được xem là thiên chi kiêu tử, bí pháp Huyền Cơ Sinh Dẫn Công do hắn sáng tạo trải qua nhiều lần cải tiến đã trở nên vô cùng hoàn hảo không hề có sơ sót hay trả giá nào.
Chỉ cần nắm giữ pháp quyết, người bị căn chủng phụ thể có thể dễ dàng điều khiển để dương vật mọc dưới hạ thân mình trở lại như cũ, khi muốn thì lại niệm chú để mọc trở lại. Quá trình này không hề có chút đau đớn khổ sở nào giống lần đầu cả. Nói chung là một món đồ chơi tình thú vô hại, còn đem lại khoái cảm kỳ lạ mới mẻ cho cuộc vui của đôi bên.
Hai nàng nghe hắn nói vậy mới thở phào nhẹ nhõm, thứ đồ chơi này sao chép nguyên bản con cặc khổng lồ của phu quân nhà mình, vừa to vừa dài lại còn lúc nào cũng bặm trợn chào cờ cương cứng đội lên thật cao, cơ bản dù mặc y phục rộng rãi cũng không thể nào che giấu được.
Nếu cả ngày hai người phải xách theo cây hàng đung đưa trước thân ra ngoài thì thật quá ư là chói mắt, bảo đảm đi tới đâu liền thu hút ánh nhìn tới đó, hình tượng mỹ nữ với con cu tổ bố chắc chắn sẽ khiến ai bắt gặp đều sẽ trực tiếp hoài nghi nhân sinh mất.
“Hề hề, Chu lang chàng không sợ người ta sẽ dùng đại dương vật này của chàng đi làm chuyện xấu hay sao? Giả dụ như cướp đoạt tiên tử mỹ nữ, đám tình nô chàng cất công thu thập đều thuộc về nhân gia hết, bọn họ sẽ rời bỏ chàng ngoan ngoãn quỳ phục dưới váy thiếp.”
Đãng Hồng Trần đảo mắt cười lỏn lẻn tràn đầy tinh ranh cùng khiêu khích, cái nữ nhân này quả nhiên là thiếu địt, trong đầu luôn có những suy nghĩ muốn lật trời. Chu Cương Liệt nghe nàng nói chỉ bĩu môi cười mỉa, thuận tay lại đét lên cái mông mập phía sau một phát khiến nàng xuýt xoa kêu lên vì đau.
“Úi úi… người ta chỉ nói giỡn thôi mà, đồ bạo lực.”
“Hà hà, nàng nghĩ sẽ dọa được bổn phu quân hay sao? Đừng quên dương vật của nàng là do ta trồng lên, có chung cảm giác với ta, nàng đem đi chơi gái cũng không khác gì ta tự mình trải nghiệm cả, miễn đừng dùng nó để thông đít bọn nam nhân là được, còn lại nàng muốn địt ai ta đều tùy ý.”
Chu Cương Liệt nhéo nhẹ lên cái mũi nhỏ nhắn của tiểu nương bì một phát cười nhạt dặn dò. Hắn chỉ sợ hai cô vợ này giở chứng lại xách côn thịt đi tìm bọn giống đực kia chơi trò cúc hoa tàn thôi, như thế chẳng phải cũng là hắn gián tiếp long dương chi hảo. Ặc, vừa nghĩ tới liền buồn nôn.
Lạc Thủy và Đãng Hồng Trần tất nhiên rất hiểu tính hắn sẽ không làm ra những chuyện bậy bạ khiến phu quân mình ghê tởm phản cảm.
“Được rồi, đừng ngồi lì ở đấy nữa, mau đứng dậy làm quen một chút, thể hiện cho ta xem các nàng chịu chơi ra sao đi.”
Theo sự thúc giục của Chu Cương Liệt, Lạc Thủy và Đãng Hồng Trần từ từ bước xuống giường, thân hình trần truồng lấp lánh mồ hôi dâm tình, đôi chân ngọc hơi run rẩy tập trung chống đỡ trọng lượng mới lạ.
Khúc thịt giữa háng vừa to lại cứng, dài ngoằng uốn cong ngỏng đầu kèm thêm bìu dái nặng trĩu lủng lẳng bên dưới liên tục va đập vào khe lồn mọng nước phía sau mỗi khi các nàng nhúc nhích tạo thành tiếng “bộp bộp” dâm đãng vang vọng.
Cảm giác lạ lẫm ấy khiến nhị nữ nhất thời chưa thể thích nghi, hạ thể nặng nề như buộc thêm quả cân sắt, bước chân loạng choạng như hài tử vừa tập đi. Sau vài phút lảo đảo như say rượu, hai nàng dần quen thuộc với sự hiện diện của đồ vật dư thừa ấy, cơ thể thích nghi theo bản năng dâm tình.
Các nàng đứng thẳng dậy, bộ ngực tròn đầy phập phồng theo nhịp thở dồn dập bắt đầu bước tới bước lui trong phòng. Hai bộ ngọc thể trần truồng đầy gợi cảm nay kèm theo cái dương vật ngỏng đơ lúc lắc phía trước, đầu khấc đỏ thẫm bóng loáng lủng lẳng va chạm theo từng bước chân quả nhiên vô cùng kích thích thị giác.
Thứ đồ chơi này lại còn có chung điểm kích thích với côn thịt vật chủ của Chu Cương Liệt, nên hễ hắn nứng thì các nàng cũng nứng theo, quy đầu giật giật rung động dữ dội rỉ ra một dòng dịch nhờn trong suốt từ lỗ tiểu hẹp dài bốc lên từng cỗ hương vị đàn ông cương dương đầy mê hoặc, nồng nặc lan tỏa lẫn với mùi dâm thủy từ khe lồn bên dưới khiến không khí phòng càng thêm ngột ngạt dục hỏa.
Lạc Thủy và Đãng Hồng Trần ngó nghiêng qua con cặc của đối phương, ánh mắt long lanh tò mò xen lẫn dục vọng, hai nàng tâm hữu linh tê không cần nói lời nào liền hiểu ý lập tức lao vào ôm chầm lấy nhau như hai con mèo hoang đói khát.
Thân hình ép sát, bộ ngực cọ xát rung rinh, đầu ti cương cứng dài ngoằng chạm khẽ da thịt đối phương, súng bên súng đầu sát bên đầu lập tức triển khai trận đấu kiếm đầu tiên trong lịch sử, hai cây gậy thịt dài ngoằng cọ xát dữ dội, lớp da mỏng bao phủ gân guốc miết chặt lấy nhau theo nhịp hông sàng lắc, đầu rùa sẫm màu tì đè chèn ép lẫn nhau không ai chịu nhường ai.
Đầu khấc Đãng Hồng Trần hồng hào mịn màng ép sát đầu khấc Lạc Thủy có phần sẫm màu thô bóng hơn, dịch nhờn từ lỗ tiểu hai bên hòa quyện tuôn ra tạo tiếng “chụt chụt” nhớp nháp vang vọng. Quả là một cảnh tượng hiếm có khó tìm, như hai thanh kiếm hỏa thi triển song kiếm hợp bích giữa sa trường dâm loạn khiến Chu Cương Liệt ngồi trên giường nuốt nước bọt đánh ực.
Sau khi nút lưỡi húp hương tân ngọc dịch của nhau chán chê, tay nàng này liền thò xuống chộp lấy côn thịt của nàng kia tiếp tục giúp nhau tuốt sục cuồng bạo.
Đãng Hồng Trần bàn tay ngọc thon thả siết chặt gốc cặc Lạc Thủy, ngón cái miết dọc đường gân guốc xanh tím, tuốt từ gốc lên đỉnh rồi chà xát đầu khấc khiến nó giật giật phun ra thêm dịch nhờn.
Lạc Thủy rên rỉ một tiếng sau đó bàn tay đầy đặn ôm trọn thân cặc muội tử, xoa nắn bìu dái nặng trĩu bên dưới rồi ra sức tuốt sục nhanh chậm xen kẽ, ngón tay ấn ép lỗ tiểu hẹp dài quét sạch dịch nhờn đưa lên miệng liếm sạch với vẻ mặt đĩ thõa.
Chu Cương Liệt ngồi trên giường quan sát một cảnh này khỏi phải nói hưng phấn đến cỡ nào, đại dương vật dưới hông hắn liên tục trả về từng trận tê dại sung sướng từ điểm chung kích thích, tuy chỉ râm ran như dòng điện ngầm len lỏi qua từng thớ thịt nhưng vô cùng có khoái cảm về mặt tinh thần.
| Thông tin truyện | |
|---|---|
| Tên truyện | Thiên bồng nguyên soái - Quyển 4 |
| Tác giả | Chưa xác định |
| Thể loại | Truyện sex dài tập |
| Phân loại | Truyện bóp vú, Truyện sex phá trinh, Truyện xuyên không |
| Tình trạng | Update Phần 80 |
| Ngày cập nhật | 05/01/2026 21:18 (GMT+7) |